Tháng Tám 3, 2022

Chuyện đi Nhật: “Công ty môi giới Việt Nam không chỉ ăn chặn một lần, tôi bay bao nhiêu lần họ ăn bấy nhiêu”

Thời điểm năm 2017 là lúc tôi mới chập chững bước sang xứ sở hoa anh đào. Lúc đầu khó khăn và bỡ ngỡ vì bất đồng ngôn ngữ và chưa quen với đất nước xa lạ. Đến khi làm việc được gần năm thì tôi bắt đầu làm quen với anh em đồng nghiệp và lân la bắt chuyện với người Nhật.

Nói chuyện với quản lý, ông ta hỏi: “Bọn mày qua đây làm gửi về được nhiều tiền không? Tiền gửi về bọn mày để làm gì?” Tôi trả lời: “Tao đi đây hết 9000 đô. Tính ra tiền man bọn mày là hơn 100 man yên. Quản lý trừng mắt lên bất ngờ và ngạc nhiên. Ông ấy hỏi sao lại hết nhiều vậy. Bọn mày bay qua đây giám đốc đã bỏ một khoản lớn lo hết từ phí bay phí ăn học đến vé máy bay rồi mà tại sao bọn mày vẫn mất nhiều tiền như vậy chứ?

Khi đó tôi mới tá hỏa thì ra mọi chuyện là như vậy. Kể từ đó mới biết các công ty môi giới giàu lên nhanh chóng là vì lý do này. Tôi đã tìm cách nhờ nghiệp đoàn và công ty bên Nhật can thiệp xem có giải quyết được mấy vấn đề đó không. Thì bên này bảo người Việt Nam chúng mày với nhau thì về bên tìm cách mà giải quyết. Người Nhật không liên quan, cả nghiệp đoàn cũng vậy dù có người Việt làm trong đó nhưng cứ hễ động đến quyền lợi của người quê mình là y như rằng tìm cách chối bỏ, lẩn trốn trách nhiệm. Rất nhiều lao động Việt Nam mặc dù cay cú và bức xúc như bản thân tôi nhưng đành bất lực vì hầu như lao động Việt mà qua các công ty phái cử thì hầu như mất ít nhất từ 6000 đến 10.000 đô.

Thời gian thấm thoắt cũng trôi đi cuối cùng mình cũng trải qua ba năm thực tập sinh ở Nhật. Cũng may mắn là thời điểm đó đi gặp được công ty mặc dù dửng dưng và lạnh lùng với người Việt nhưng đổi lại cũng có việc để tăng ca. Hơn hết là thời điểm đó chưa có dịch bùng phát nữa.

Gần về nước giám đốc níu giữ anh em tiếp tục làm việc, ra điều kiện các kiểu, nhưng suy nghĩ trong đầu tôi chỉ là không muốn tiếp tục làm việc ở đất nước này nữa. Sau một thời gian nghiệp đoàn và công ty thuyết phục thì mấy anh em cũng đồng ý ký hợp đồng quay lại.

Nhưng trơ trẽn lắm mọi người biết không, nếu lao động quay lại lần hai theo diện bay lại thuộc doanh nghiệp cũ thì chắc chắn sẽ không mất một đồng chi phí nào. Ấy thế mà bọn công ty phái cử ở Việt Nam vẫn ăn chặn thêm 1500 đô của chúng tôi. Mặc kệ công văn không được thu phí của lao động theo diện bay lại. Anh em chúng tôi lại bất lực nhìn công ty phái cử ở Việt Nam ăn cướp mồ hôi công sức của đồng bào. Có điều dù có cay cú bức xúc ra sao thì lao động vẫn là tầng lớp thấp bé nhẹ cân nhất nên cũng không giải quyết được vấn đề gì cả.

Viết ra những lời này tôi không có ý đánh đồng một ai cả, tôi chỉ muốn nói ai đã làm cái nghề đưa con em sang nơi xa xôi để kiếm tiền thì nên đặt cái tâm của mình hàng đầu để tích đức cho thế hệ sau. Tôi cũng mong nhà nước vào cuộc can thiệp và có những chính sách hợp lý để các công ty phái cử ở Việt Nam ăn chặn tiền của người lao động nữa. Vì hầu hết những người chọn con đường này đa số là nhà nghèo đang cố gắng con đường đổi đời và thay đổi tương lai.

Theo Taihen chia sẻ

(Visited 27 times, 1 visits today)