Tháng Bảy 28, 2022

Bị “cắm sừng”, chàng trai đau đớn hỏi: Chẳng lẽ quen nhau ở nước ngoài chỉ là vì nhu cầu thôi sao?

Mình 28 tuổi, đang sinh sống và làm việc tại Nhật Bản. Ở đây mình gặp nó. Hai đứa quen nhau trên 1 diễn đàn giao lưu ngôn ngữ Anh – Nhật. Sau một vài câu trêu chọc, bông đùa, cả 2 đều nhận ra đối phương có nhiều điểm chung và trở thành bạn bè. 1 năm cùng nhau chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn, những kinh nghiệm học tập, 2 đứa đã dần trở nên thấu hiểu đối phương và rồi quyết định tiến xa hơn.

Suốt quãng thời gian 1 năm ban đầu và kể cả 3 năm yêu nhau sau đó, mình tự vấn trong lòng là chưa 1 lần phải khiến em rơi nước mắt, chưa 1 lần to tiếng mắng mỏ, hay khiến em thiệt thòi hơn so với những người con gái khác. Từ bữa ăn, giấc ngủ, chế độ dinh dưỡng, hay những lần em đến ngày, mình đều phải bắt tàu đi hơn 300km chỉ để cầm cho em chút đồ ăn bồi bổ, chút thuốc giảm đau để em bớt quằn quại mỗi đêm. Rồi mỗi lần lễ tết, hay nghỉ dài, chưa 1 lần mình quên tặng quà, chúc mừng em, dẫn em đi du lịch để giải tỏa stress công việc.

Chưa bao giờ mình để em phải nhắc nhở về việc giữ khoảng cách với các mối quan hệ khác giới, vì mình luôn chủ động tránh xa họ, để khiến em không cảm thấy khó chịu.

Mình học nấu ăn, học những bài hát tiếng Anh để ru em ngủ mỗi tối… Thi bằng lái, mua ô tô để dẫn em đi dạo những dịp cuối tuần… Học thêm cả cách yên lặng nhìn em ngủ qua màn hình cuộc gọi những khi đêm về… Mình đã nghĩ kết thúc của đoạn tình cảm này sẽ là 1 đám cưới có hoa và nến, và mình sẽ cười tươi trong trang phục chú rể, còn em là cô dâu.

Rồi cơn ác mộng ập đến. Hồi đầu tháng 3 năm vừa rồi, lúc mình còn đang vật lộn trong nỗi buồn vừa mất ông nội, nỗi buồn ấy bỗng hóa thành tuyệt vọng khi em nói rằng em đang… mang b,ầu 2 tháng rồi với 1 thằng nào đó gần nhà quen qua zalo. Đó là hậu quả của 1 lần uống say, mất tự chủ dẫn đến phát sinh việc ấy. Rồi em hỏi mình có tha thứ cho em không??

Mình im lặng!!! Im lặng vì mình không biết phải trả lời ra sao??? Vì có lần 1 sẽ có lần 2! Con gái ăn nhậu đến mức không tự chủ được bản thân….liệu có đáng tha thứ? Sau tất cả, đứa trẻ không phải là người có lỗi. Đứa trẻ vô tội!

Mình quyết định buông tay, khép lại hồi ức hơn 1000 ngày bên cạnh nhau, có vui, có buồn, có những tiếng cười và kỉ niệm. Nó khóc nói “Em xin lỗi”, nhưng nó không níu kéo. Cả 2 đều hiểu rằng, đã quá muộn để quay đầu.

Sau tất cả, tụi mình lại hóa người dưng, giống như ở thời điểm bắt đầu, không hề quen biết. Cái đọng lại chỉ là hồi ức về nhau.

Hôm nay nó cưới! Trông nó thật xinh trong bộ váy cưới trắng tinh. Nụ cười tỏa nắng thiên thần ấy, đã có lúc, mình từng có được nó. Chuyến tàu thanh xuân của nó cuối cùng cũng đã tìm được bến đỗ, đã dừng ở điểm cuối cùng, còn mình, vẫn đang chơi vơi trong mớ hỗn độn, và cô đơn…

Mình từng nghe ai đó nói rằng, ”tình yêu ở nước ngoài thực chất chỉ để thỏa mãn nhu cầu của nhau”. Nhưng xin hãy nghĩ lại, đối với mình, hay là nhiều bạn nam khác, tình yêu là 1 thứ thiêng liêng, thần thánh. Bọn mình sẵn sàng cho đi sự chân thành, sự yêu thương, và chỉ xin nhận lại cũng là sự chân thành!

Hi vọng rằng bản thân mình sẽ lại tìm được 1 nửa xứng đáng để nâng niu, để yêu thương…. Phải Không?

Nhật Bản ngày mưa!

Sưu tầm

(Visited 37 times, 1 visits today)